Anh Hùng Đa Hoạn Nạn
Tôi đã khổ từ khi còn chưả sinh ra. Người ta bảo: Anh hùng đa hoạn nạn, hồng nhan bạc
mệnh. Chưa sinh ra mà đã biết là số mình khổ ? Chỉ nghe kể lại, cha mẹ tôi lấy nhau rất sớm nhưng mẹ
tôi vẫn chưa chiụ mãn nguyệt khai hoa.
Dòng họ Nguyễn nhà tôi mà không sinh ra người nối dõi thì coi
như là đồ bỏ đi. Mẹ tôi buồn lắm thường lân la các cửa chuà, đền miếu để cầu xin một đứa
con trai giữ chân bàn thờ ông bà ông vải. Tốn kém không biết bao nhiêu thủ lợn, đầu gà, xôi gấc rồi
cuối cùng sau 10 năm chừng 28 tuổi mẹ tôi mới sinh ra tôi là con đầu lòng. Ông nội tôi mừng lắm cho con dâu
ăn sâm nhung và cao hổ cốt để dưỡng thai. Không ngờ vì thế mà mẹ tôi mất sữa và tôi suýt bị
chết đói. Bố tôi đang tiễu phỉ ở Hoàng Xu Phì nghe tin vợ sinh con trai, mừng quá suốt đêm cưỡi ngưạ
về làng để thăm con. Có lẽ vì trong bụng mẹ đã được ăn cao hổ nên tôi là một đưá
trẻ bụ bẫm, đôi mắt to đen lay láy như mắt nghé con, ai nhìn cũng muốn bế. Lên 6 tuổi trong lúc chơi đuà
tôi vật ngã một đưá trẻ 7 tuổi gãy xương chân. Bọn ghen ăn tức ở trong làng nó thừa cơ hô hoán
đòi trói ông tôi. Ông tôi là một cụ đồ, là một nho sĩ cũng phải gắt lên:
- Tao thách đưá
nào dám đến trói tao, luật pháp nào dám làm chuyện thất đức như vậy? Cháu tao mới hơn 5 tuổi chưa
đến 6 tuổi nó đuà nghịch với bè bạn chả may mà xảy tai nạn chứ nó đã biết gì đâu?