Tình Yêu Và Oán Hận
Con người ta sinh ra để yêu thương và cũng để hận thù. Có kẻ vì tình yêu thương mà muốn sống cho ra sống. Có kẻ vì hận thù mà muốn vươn lên hơn người và được trả thù.Tình yêu thương mù quáng có thể sinh ra hận thù và tội ác. Ngược lại, muốn được trả thù rưả nhục chính đáng lại có thể tạo ra một tình yêu chân chính bản thiện.Trong yêu có ghét, trong ghét có yêu.Trong ác có thiện, trong thiện có ác. Giưã hai thái cực giao động này đã làm cho con người trở nên rối trí mà không phân biệt được đúng hay sai. Chỉ có lương tâm, trái tim con người tự nó là một quan toà, trọng tài mà mỗi chúng ta phải tự làm chủ lấy. Nếu chỉ vì thích một người con gái, yêu người ta tha thiết thực lòng nhưng người ta không yêu mình, thích mình mà cứ cố tình chiếm đoạt bằng được, bằng mọi thủ đoạn hoá ra tự mình chuốc lấy một tai vạ thảm hoạ trong tương lai. Dù có sống được với nhau, chiều chuộng cung phụng suốt đời nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ có hạnh phúc. Đời người thì lại quá ngắn ngủi, dù có sống được đến 100 tuổi thì đã nhiều nhặn gì? Nói như Lão Tử chỉ bằng một giấc ngủ trưa, chỉ bằng giấc mộng Nam Kha cuả Thuần Vu Phần ngày xưa dưới gốc cây hoè mà thôi..



