Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016

Lu Hà Tặng Thi Nguyên Chùm 17



Hãy Vui Cùng Mộng Tưởng

tặng nữ thi sĩ Thi Nguyên



Muội cũng chẳng tay vưà

Biết trêu tếu bông đuà

Hồn thơ như suối chảy

Lai láng ngàn thiên thu...




Hãy cho là giấc mơ

Vô thức hờn thiên thu

Đắm chìm trong ảo vọng

Tỉnh dậy buồn ngu ngơ...



Mẫu nghi trong thiên hạ

Huynh đã chọn muội rồi

Nếu được làm Hoàng đế

Cái long sàng tả tơi...



Hãy vui cùng mộng tưởng

Nghông nghênh giàu trí tưởng

Miền tự do Âu châu

Tha thiết tình viễn vọng



Sinh ra được một lần

Gặp nhau chốn trần gian

Mừng vui sầu chan chưá
Hân hoan cùng thế nhân...

Nếu rằng có kiếp sau

Rồi lại sẽ tìm nhau
Hỏi rằng còn có nhớ
Cơn sóng đời vi vu...

Mới thế mà đầu bạc

Nàng lại cười ta rồi
Hồn thơ còn đắm đuối
Cánh hạc làn mây trôi...



24.12.2012 Lu Hà









Bài Thơ Đố Đêm Giáng Sinh

cảm tác từ thơ Thi Nguyên: Trái Tim Trên Cát



Ngẩn ngơ chỉ có hai người

Hải âu cánh trắng bồi hồi mây bay

Trái tim đá xếp tỏ bày

Càn khôn lưu luyến vui vầy cát pha...



Ngàn sao lấp lánh Ngân Hà

Cung trăng ẻo lả Hằng Nga mỉm cười

Ngắm trông hạ giới mải chơi

Vần thơ tao ngộ xa xôi u hoài...



Đắng cay bốn bể trần ai

Chập chờn đom đóm canh dài lệ chan

Nhân tình thế thái muôn vàn

Thơ hay trăm ý nồng nàn thiết tha...

Tinh cầu khép kín trong nhà

Thông tin điện toán la đà người ơi!

Cô đơn tim đá chơi vơi
Dã tràng xe cát lấp rồi còn đâu...?

23.12.2012 Lu Hà











Mừng Thọ Tướng Công



Thiếp thấp thỏm ngày mai chúc thọ

Mừng tướng công bách lão giai niên

Rượu vang toà ngọc thần tiên

Làn môi khêu gợi mắt huyền thơ ngây...



Nho chín mọng đắm say tình ái

Mặc muà đông quan tái tuyết bay

Bên lò sưởi ấm vơi đầy

Ánh hồng ngọn nến đôi tay dịu dàng...



Hoa cài tóc mơ màng hương toả

Bông hải đường chan chưá chàng ơi!

Hoa đào tặng Đế Vương rơi

Vén màn sương mỏng đất trời chuyển lay...



Nhịp cầu nối tháng ngày vất vả

Chàng gò lưng tất tả bôn ba

Ngược xuôi khắp nẻo sa bà

Lo toan tính toán cưả nhà khang trang...



Thiếp bù đắp long sàng vua chuá

Trái bồng đào sương phủ bướm mơ

Đầm sen ngây ngất điệp hồ

Làn mây loã xoã dạt dào thướt tha...



Hoà quyện thắm làn da trắng mịn

Trái tim yêu chẳng nhịn được lâu

Nụ hôn dàn duạ canh thâu

Đê mê chẳng biết trên đầu có ai...



Phòng hoa trúc then cài cưả kín

Cuộc mây mưa một chín một mười

Bão rung chuyển cả đất trời

Lim dim bốn mắt nụ cười hân hoan...



cảm tác thơ Thi Nguyên: Quà Sinh Nhật...

26.12.2012 Lu Hà









Thơ Còn Nở Hoa

"Lu Hà cụ ấy hay chưa..? *

Tình thơ huynh tả cũng vưà Xuân Hương...?!



Cụ đang thức dậy cô nương

Hồn thơ ngây ngất rượu nồng men say

Tản Đà Nguyễn Bính vơi đầy

Cố hương một thuở đắng cay họ Hàn



Màn huỳnh trướng phủ nồng nàn

Tướng công cuả muội chưá chan nghẹn ngào

Quà mừng sinh nhật dồi dào

Rượu vang nho mọng điệp hồ nương long...



Thướt tha yểu điệu lưng ong

Cung đàn dìu dặt má hồng nôn nao

Nụ hôn dàn duạ năm nào

Chim hồng trở lại bướm đào trúc xinh



Lả lơi khúc nhạc xập xình

Phòng loan ngọn nến lung linh gợi tình

Lu Hà lạnh lẽo một mình

Làm thơ chúc muội thần linh trợ phù

Canh khuya mưa gió mịt mù
Hàng thông chịu rét vi vu gió luà
Kiếp sau gặp lại chớ đuà

Thơ tình lai láng bốn muà nở hoa...?



* Cảm tác từ hai câu thơ cuả Thi Nguyên

26.12.2012 Lu Hà











Đâu Thể Nào Ngờ



Sự đời đâu thể nào ngờ

Ba đôi kè cặp bướm đào thắm tươi

Ngẩn ngơ hồ điệp rã rời

Bơ vơ lạc lõng biển trời mênh mông



Lang thang giưã chốn bụi hồng

Linh hồn cô quạnh bốn phương gió luà

Nắng mưa cỏ uá dãi dầu

Từng thu rơi rụng chân cầu lệ rơi!



Ngậm ngùi tủi hận chàng ơi!

Gót sen thất thểu chơi vơi não nề

Nỉ non hẹn ước câu thề

Phong trần cổ luỵ sơn khê bão bùng



Nhớ thương một đấng trai hùng

Chinh nhân dặm thẳm trập trùng biển khơi

Hải âu cánh trắng xa xôi

Sơn hà nặng gánh hỡi người tình quân...



Thư cưu đôi lưá quan quan

Thủy chung đành chịu từng xuân bẽ bàng

Tháng năm duyên nợ dở dang

Má hồng em để lỡ làng phôi phai



Xót xa cành liễu Chương Đài

Chàng nơi quan ải canh dài mưa ngâu

Hoàng hôn bãi biển âu sầu

Bảy người đi dạo khổ đau một người...



thơ viết theo tâm ý cuả Thi Nguyên

21.12.2012 Lu Hà









Em Nợ Tình Anh



Em mang nợ tình anh dạo đó

Buổi ban đầu sơ ngộ trao nhau

Bần thần lần lưã hoa sầu

Nắng mưa cành liễu chân cầu héo hon...



Tim đau thắt nguồn cơn lệ đắng

Bụi hồng trần xa vắng anh rồi

Bóng hình lầm lũi chơi vơi

Phôi phai mộng đẹp chân trời mờ tan...



Đêm giáng sinh nồng nàn ngọn nến

Sợi tơ lòng quyến luyến trào tuôn

Màn đêm ảo não linh hồn

Ngàn sao lấp lánh bồn chồn ngẩn ngơ...



Em thấu hiểu vì sao tan vỡ

Bóng hình em chiếm ngự tim anh

Tháng năm xa cách thôi đành

Trùng dương biển cả mộng thành khói sương...



Khóc nức nở thê lương thảm khốc

Tiếng côn trùng gió thốc mưa rơi

Quên sao ước hẹn trọn đời

Mà nay tan tác biển người xa xôi...



Không kiêu hãnh bồi hồi lo sợ

Lỡ chuyến đò em nợ tình anh

Đòi cơn hồn lạnh vờn quanh

Gót sen bé nhỏ chạy nhanh tủi hờn...



cảm tác thơ Thi Nguyên: Trả Nợ Tình Tôi...!!!

26.12.2012 Lu Hà









Lời Thề Tiền Định



Thi Nguyên ơi hỡi Thi nguyên!

Nhân duyên tiền định chớ quên kiếp này

Xôn cao trời biển cao dầy

Phong tình cổ lục đắng cay phũ phàng



Đá kia nhỏ lệ đôi hàng

Trái tim đã xếp bóng chàng chinh nhân

Gió sương cát bụi trần gian

Hương tình biển động nồng nàn ly tao



Nôn nao sóng vỗ nghẹn ngào

Xích thằng sợi chỉ buộc vào chân ai?

Tìm nhau trong cõi trần ai

Thuận dòng lá thắm Chương Đài liễu xưa....



Bóng hồn còn đọng ngọn dưà

Hò ơ tiếng hát ruộng dưa ân tình

Long lanh ánh mắt cô mình

Lời thề kiếp trước ngói đình rêu xanh...



Trăm năm khói mộng kinh thành

Hoàng hôn bảng lảng sao đành rửng dưng...

Xa xa thấp thoáng tưng bừng

Hải âu cánh trắng cũng từng vấn vương...!



Chú thích: Liễu Chương Đài là tích cô Liễu ở Chương Đài hẹn thề với một văn nhân gần thành Trường An

21.12.2012 Lu Hà









Ngó Lòng Tơ Vương

tặng nữ thi sĩ Thi Nguyên



Năm người dạo gót thảnh thơi

Hay mười một cũng bồi hồi ngẩn ngơ

Phân vân chẳng biết dường nào

Hỏi người thục nữ má đào đi đâu?



Kià sao khăn tuột mái đầu

Phất phơ dải luạ chân cầu đợi ai

Thướt tha rặng liều Chương Đài

Trăm năm có biết đoạn dài thanh tân?



Phải đâu tứ cô vô thân

Không nơi nương tưạ trần gian tủi hờn

Xôn xao biển động sóng cồn

Tình xuân ong bướm nụ hôn đầu muà



Hỏi tên thường gọi Lu Hà

Nghe ra rằng huyện Thanh Ba cũng gần

Văn nhân gặp gái hồng quần

Ý tình e thẹn nồng nàn gửi trao...



Anh thư cành ngọc sương trào

Canh khuya vò võ má đào tuyết pha

Rồng mây cùng cảnh xa nhà

Thơ đề lá thắm la đà nôn nao...



Kén chồng câu đối vần thơ

Kiếp sau hẹn gặp bên bờ sông Tương

Phảy tay nét bút tỏ tường

Dẫu lià ngó ý tơ lòng còn vương



Trăm năm hội ngộ bến thương

Thuyền ai lăm ván gia đường tổ tiên

Bài thơ tiền kiếp chẳng quên

Âm vang tiếng vọng Thi Nguyên Lu Hà...



21.12.2012 Lu Hà









Mưa Sầu Cố Hương



Mưa rả rích bầu trời thê thảm

Giọt mưa sầu ảm đạm thơ tôi

Giăng giăng sủi bọt tuôn trôi

Bóng mơ tan vỡ buồn ơi là buồn...!



Mưa nặng hạt từng cơn tê tái

Đôi chim hồng ân ái mong manh

Bướm ong xơ xác cũng đành

Hàng thông chịu rét lá xanh tủi sầu...



Thân ô trược dãi dầu ngắn ngủi

Trái tim này lủi thủi bên đàng

Dại khờ một chút huy hoàng

Hồng nhan bạc mệnh lang thang ngậm hờn



Co mình lại cô đơn lạnh lẽo

Giống nòi còn chèo néo đòi chi...?

Xôn xao mây gió xầm xì

Cõi lòng băng tuyết tim thì nguội tan...



Thân bồ liễu trần gian lê bước

Trái tinh cầu ngơ ngác thương đau

Sương rơi ướt đẫm mái đầu

Tóc xanh héo uá phai màu nắng mưa...



Bóng chiều ngả lưa thưa gió thổi

Buổi hoàng hôn mỏi gối chân chồn

Gượng cười hết thuở vàng son

Kẻ đưa người đón bồn chồn thiết tha...



Còn ai hỏi đậm đà lơi lả

Nét mĩ miều lả tả hương thu

Lá rơi hoang vắng mịt mù

Một mai ta chết âm u cánh đồng...



Cười xã hội thói thường là thế

Đời phồn hoa ích kỷ quên ngay

Bào thai quằn quại nào hay

Nhân loài mấy kẻ tỏ bầy chút thôi...?



Ta nức nở chân trời lận đận

Mộng thiên đường ẩn hiện mịt mù

Lưả lòng như ngọn đèn cù

Xót xa nhân sĩ ngồi tù vì sao?



Kià Hà Vũ lao đao khổ hận

Chàng Việt Khang ai oán lời ca

Than ôi! Một giải sơn hà

Đắm chìm biển cả quê nhà ta ơi!



Buồn thứ lữ ngó trời giông gió

Biết làm sao than thở ngậm ngùi

Sông Hương núi Ngự xa xôi

Mưa buồn cố quận cảnh đời lầm than...!



Cảm tác từ thơ nữ thi sĩ Thi Nguyên: Tim Hồng Nóng Để Mà Chi...?!!!

26.12.2012 Lu Hà













Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét