Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016

Lu Hà Tặng Thi Nguyên Chùm 20


Cuộc Đời Mẹ

chuyển thể thơ Thi Nguyên: Câu Chuyện Cuả Mẹ ( bài 10 )



Linh tính báo cũng như thần bảo

Thoát hiểm nguy tai hoạ rập rình

 Hai ngày mạng sống bấp bênh

Tăng Hao phiá trước phận mình ra sao?




Ba nhân mạng lẽ nào nhụt trí

Mải miết bơi dùng tí muối mè

Nắm cơm đẫm nước ướt nhè

Tay phồng trệu trạo não nề gió đông



Cậu Minh thả neo xuồng xuống bến

Gió heo may bãi biển hoang chiều

Thiếp đi quang cảnh tiêu điều

Cuộn tròn thân rắn chim kêu não nùng...



Bên đống lưả hãi hùng thê thảm

Tỉnh giấc nồng ảm đạm màu tang

Phải đâu là chốn thiên đàng

Lần theo chỗ khuất ngỡ ngàng hồ nghi...?



Vùng hoang dã định đi lại tính

Vạch lá cây hồn phách rợn ghê

Bàng hoàng cảnh tượng thảm thê

Thây người la liệt đầm đià máu tươi...



Đôi chân nhỏ chơi vơi hoảng hốt

Nhìn lướt qua thảng thốt chạy vô

Tưởng rằng ma đuổi quỷ vồ

Đến bên hai cậu líu lô rụng rời...



Hai cậu kéo tới nơi xem xét

Đống xác thân nát bét ngổn ngang

Vài câu khấn nguyện muộn màng

Lên xuồng tháo chạy vội vàng chèo bơi



Dây neo bện tóc người cuốn chặt

Đôi mắt nai thảm thiết rên la

Cuối cùng rồi cũng gỡ ra

Dầm chèo vun vút bóng ma chập chờn...



Trong ký ức vẫn còn bám diết

Ngòi bút nào tả hết đau thương

Pol Pot xã hội dị thường

Theo chân Trung Cộng bất lương tội đồ



Chúng mổ bụng trẻ thơ phụ nữ

Chặt tay chân cưá cổ moi gan

Điên cuồng bạo chuá dã man

Thiên đàng cộng sản quái nhân diệt nòi



20.1.2013 Lu Hà









Cuộc Đời Mẹ

chuyển thể thơ Thi Nguyên: Câu Chuyện Cuả Mẹ ( bài 11 )



Buồn ngao ngán lũ người mọi rợ

Gò lưng chèo không ở lại lâu

Bất ngờ gặp một thuyền câu

Hỏi dò phương hướng mái đầu phong sương...



Cùng người Việt nỗi lòng dân tộc

Bác sĩ Châu thân thuộc mến ngay

Tăng Hao ở lại vài ngày

Bàn đi tính lại cho hay mọi đường



Muà lễ nước hoài vương xứ lạ

Cấm thuyền bè đánh cá ra khơi

Nghỉ ngơi sang sưả vui chơi

Lạy thờ ngẫu vật thảnh thơi hội hè...



Đất chuà tháp bộn bề đẽo gỗ

Nét hoa văn trạm trổ công phu

Nữ thần mâm quả thằng cu

Đá đồng gỗ quý cương nhu dạt dào...



Chủ mến khách nghẹn ngào tạm trú

Mấy nhiều người thích thú làm quen

Phục người can đảm vượt biên

Động viên giúp đỡ ngợi khen chân tình



Có người cản nhưng mình không sợ

Quyết tâm rồi chớ lỡ dịp may

Nhờ dong qua hết chỗ này

Tuỳ cơ ứng biến thẳng ngay mái chèo



Sóng gào thét hiểm nghèo khủng khiếp

Không thấy bờ chịu kiếp lênh đênh

Trùng dương chiếc lá bập bềnh

Phong ba bão táp mông mênh bạc đầu...



Ba mạng sống biển sâu quyết chiến

Ngọn tháp cao phải dấn vào trong

Vách đen quay cỡ ba vòng

Thủy thần bất lực giưã lòng sóng dâng



Đầu xuồng phải tránh ngang ngọn sóng

Trăm ngàn cân nó phóng xuống ngay

Bất ngờ không kịp trở tay

Lật xuồng xé nát tan thây xác tàn...



20.1.2013 Lu Hà









Cuộc Đời Mẹ

chuyển thể thơ Thi Nguyên: Câu Chuyện Cuả Mẹ ( bài 12 )



May mắn quá sóng ngoan biển lặng

Sau vài giờ xanh láng như tờ

Thả neo chấp chới tưạ hồ

Ánh trăng chênh chếch hư vô nấm mồ...



Cả hai cậu bơ phờ mỏi mệt

Cháu gái nằm nhắm mắt im lìm

Chỉ lo xuồng nhỡ thủng chìm

Đại dương cá mập biết tìm nơi nao?



Tấm bao bố sương mờ bất động

Sức chẳng còn chèo chống gì đâu

Mặc cho phiêu bạt giờ lâu

Mê man bất tỉnh trăng ngà sáng soi



Mắt cậu loá bầu trời rực sáng

Giải Ngân Hà thần giáng cung mây

Biển như đất phẳng bóng cây

Giật mình bừng tỉnh đắng cay ngậm ngùi



Rồi mới biết dập vùi ảo ảnh

Ngồi định thần tìm cách thấm môi

Mạn xuồng một vỏ nhưạ trôi

Vớt lên ngắm nghiá bồi hồi lệ rơi!

Tia hy vọng cầu trời để sống

Ba tiếng tìm khoảng trống hư không

Bất ngờ tim đập phập phồng

Vớt lên một bọc ni lông ướt nhoà



Chữ sặc sỡ đóng bao từng mục

Toàn món ăn hạnh phúc vô cùng

Đồ Tây ngon quá chưa từng

Chưá chan dòng lệ rưng rưng nghẹn ngào



Cứ nhằm hướng lều bều trôi dạt

Thoáng ánh đèn heo hút từ xa

Trái tim chực vợ khóc oà

Gom tàn sức lực may ra sống còn...



20.1.2013 Lu Hà









Cuộc Đời Mẹ

chuyển thể thơ Thi Nguyên: Câu Chuyện Cuả Mẹ ( bài 13 )



Thực phẩm hết chẳng tồn một giọt

Mấy ngày ròng nắng đốt như thiêu

Thân con bã mắm tiêu điều

Âm u điạ phủ bóng chiều hoàng hôn...



Tàu hải tặc chập chờn kiếm chác

Thấy chiếc xuồng ba xác còng queo

Bạc vàng chẳng có mang theo

Gầm gừ rú máy phóng vèo tên bay



Vài giọt thấm cũng may tỉnh giấc

Cậu cho hay phúc đức nhà ta

Có Tàu cướp biển lượn qua

Con mồi bất động chúng vù đi ngay



Đảo Ko Kut dang tay chèo trúng

Bãi cát mềm vành thúng lượn quanh

Hàng dưà ngả bóng mát lành

Xuồng lao vào bến tan tành xác xơ



Lòng mở hội vui như trỗi nhạc

Chân liêu xiêu phờ phạc bước đi

Mấy lần té xuống tức thì

Vi vu gió thoảng rầm rì chim ca



Dân bản xứ chạy ra trộn rộn

Họ ngó xem ghê rợn hãi hùng

Đời người dồn đến đường cùng

Máu me bê bết bùng nhùng tóc râu



Bà Thái trắng từ đâu chạy đến

Quấn xà rông vàng ấn hai cây

Muốn bồng con bé lấy may

Cậu cười trả lại hiểu ngay thói đời



Rồi dặn cháu đừng đi đâu nhé

Dằm ống tre cậu chẻ tức thì

Mọi người trố mắt tưởng gì

Lôi ra cuộn giấy xầm xì phân bua...



Giấy chứng nhận từng là quan chức

Thẻ sĩ quan quân lực cộng hoà

Người dân nhớn nhác nhạt nhoà

Cầm xem ú ớ gật đầu thưa ông!



Hãy ráng sức lên đường theo họ

Làn nước xanh mát dịu bạch đàn

Đứng lên ngã xuống mấy lần

Cười khì bé nhỏ thiên thần trần gian



Uống từng ngụm cho dần hồi sức

Cảnh thiên nhiên suối nước lan soi

Đá hoa mát lạnh xả hơi

Thấy mình sảng khoái nụ cười thần tiên



21.1.2013 Lu Hà









Cuộc Đời Mẹ

chuyển thể thơ Thi Nguyên: Câu Chuyện Cuả Mẹ ( bài 14 )



Quang cảnh lạ hồn nhiên ảo mộng

Chim muông reo lồng lộng thiên đường

Thực mơ hay giưã đại dương?

Bướm ong xào xạc trong lòng nở hoa



Gội mái tóc hơi lâu đắm đuối

Đã nhiều ngày cặn muối kết hoa

Thôi miên ưá lệ chan hoà

Nước trong mát rượu dịu xoa tủi sầu



Mặc đồ ướt đoá hoa rạng rỡ

Ông chủ nhà đến bưã mời cơm

Canh rau cá mặm muối tôm

Nuốt không vô nổi chiều hôm lặng cười...



Bởi tế nhị cậu vui cay quá

Rồi rút êm uống cả một tô

Cơm người một bưã khá no

Mắt cay giọt lệ tiền đồ từ đây



Cảnh sát đến đưa ngay đến trại

Sâu đất liền bến bãi lùi xa

Giã từ biển cả mây tà

Hết rồi tiếng sóng hồn ma mịt mù...



Rồi từ đó một muà hy vọng

Thoát chết còn biển động ngàn dâu

Quê hương thổn thức nghẹn sầu

Chôn nhau cắt rốn chân cầu gốc đa



Chon Bu Ri nương từ cổng sắt

Mộng ước xây Pha Nat Ni Khom

Cả ba ngóng cưả trăng dòm

Sáng ra ca hát nụ thơm hoa hồng



Cảnh chen chúc bốn phương tụ lại

Miền Nam ơi! Quằn quại thương đau

Mười ngàn chung một sắc màu

Trẻ già trai gái dãi dầu nắng mưa



Cả tuần lễ được ba con cá

Gạo năm long... rau quả thì không

Chăn mền áo cũ xà bông

Một chai nước mắm than hồng nấu ăn



Gà đạp mìn gian nan vất vưởng

Chung một sân bốn hướng tha hương

Nổi trôi nông nỗi đoạn trường

Tinh cầu nhân đạo có thương nhận mình?



21.1.2013 Lu Hà









Cuộc Đời Mẹ

chuyển thể thơ Thi Nguyên: Câu Chuyện Cuả Mẹ ( bài 15 )



Cứ từng đợt như hình theo bóng

Các quốc gia cảm động bảo nhau

Thuyền nhân phân tản toàn cầu

Thẩm tra phỏng vấn bắt đầu hồi sinh...



Một tiểu hộ gia đình ba mống

Khắc khoải hoài mơ mộng định cư

Họ khuyên kiên nhẫn từ từ

Lắm người chờ đợi bạc đầu mười năm...



Thôi chịu vậy âm thầm ngồi xó

Góc buồng riêng đành ngó nhìn nhau

Vách ngăn bằng giấy bột nhàu

Hồ là cháo loãng một thau trộn đầy



Thời gian trôi càng dày ngao ngán

Rồi mục ra chuột gián sinh sôi

Tranh ăn chí choé tả tơi

Oi nồng đếm giọt mồ hôi đầm đià



Nhớ da diết mẹ về tiếng guốc

Bồng bế em mong được chia quà

Ổi thơm miá ngọt chan hoà

Bát canh rau muống quả cà bờ ao



Kinh Phật Giáo lên Chuà một nách

Uốn lưỡi sao đúng cách phát âm

Ai es eo, khấn lầm rầm

Tiếng Anh phát triển nảy mầm trổ hoa



Nghe thông báo ngày giờ tuyển mộ

Điêu khắc gia hai chỗ đang cần

Bùi Chính Trị vốn xuất thân

Con nhà nghệ thuật gian nan chẳng từ



Tạc Quan Âm cam lồ sương tuyết

Năm mét cao tâm huyết kính dâng

Sen hồng ngự toạ thượng tầng

Chúng sinh trần thế lâng lâng bồi hồi



Chuà Khánh Anh Paris Pháp Quốc

Cô Phượng liền tặng trước trăm đô

Thày khuyên chớ có đắn đo

Cậu nên tiếp nhận thù lao công thành



Tượng kế tiếp thâu canh tận lực

Có cháu bên thao thức từng đêm

Dáng hình đất sét nhồi thêm

Thạch cao trắng toát khuân nêm uốn vòng



Đan lưới sắt bê tông cốt đúc

Đổ vào khuân sàng lọc cát to

Mặt Ngài cát mịn ra lò

Công phu tỉ mỉ thành pho để đời



Một Phật Tử tuyệt vời cúng Phật

Đôi hạt xoàn làm mắt chao ôi!

Rồng vươn vượt sóng đầu đuôi

Hải thuyền gỗ mục lệ rơi đôi hàng



Cậu hứng khởi trào dâng cảm xúc

Thần tự do Mỹ Quốc Hoa Kỳ *

Giấy bồi đất sét làm chơi

Giơ cao ngọn lưả dưới trời mưa rơi!



* Vật liệu từ khung tre, giấy bồi, đất sét nhào trộn thành thần tự do

22.1.2013 Lu Hà









Cuộc Đời Mẹ

chuyển thể thơ Thi Nguyên: Câu Chuyện Cuả Mẹ ( bài 16 )



Rồi từng bưã xa xôi ngày tháng

Cả hai muà mưa nắng tả tơi

Cậu Minh năm ngoái đi rồi

Về miền Châu Úc ở nơi cuối trời



Cậu may mắn có người bảo lãnh

Một bà cô vui cảnh về già

Riêng mình cặm cụi đèn dầu

Ba năm cậu Trị mái đầu bạc thêm



Lê chân bước bóng đêm ảm đạm

Giấc mộng vàng thê thảm tủi hờn

Gần như tuyệt vọng nguồn cơn

Tương lai vô định mà buồn mẹ ơi!



Thân lạc lõng rã rời đất Thái

Muốn về nhà cách núi ngăn sông

Như con chim nhốt trong lồng

Đợi chờ Cao Ủy số không vẫn hoài...



Suy dinh dưỡng cọc còi bé nhỏ

Thiếu hụt cân mà có thẻ cơm

Liên đoàn từ thiện thảo thơm

Mỗi tuần ba buổi sớm hôm xếp hàng...



Kẹo bánh sưã hành lang đầy trẻ

Khi bày ra chí choé chen nhau

Nhỏ con bị đẩy phiá sau

Mỗi khi đến lượt còn đâu hết rồi...?



Khi lãnh được ôi thôi có đưá

Bắt cưa đôi không nó giật luôn

Mấy tuần cũng hết tủi hờn

Sắn quần đánh lộn sinh tồn bản năng...



Từ bận đó xếp hàng từ tốn

Biết điều hơn thằng khốn đứng sau

Chán rồi không muốn đánh nhau

Ngày dài tháng tận bạc màu cỏ cây...



Cùng bọn trẻ nhảy dây thung búng

Thằng Châu thì bày cúng thần linh

Con Oanh là chỗ thân tình

Bọn kia phá phách yêu tinh ma bùn...



Miền xứ lạnh Hoà Lan Đan Mạch

Oanh và Châu đất khách định cư

Còn mình buồn bã sầu tư

Đêm mưa lã chã âm u mịt mùng...



23.1.2013 Lu Hà









Cuộc Đời Mẹ

chuyển thể thơ Thi Nguyên: Câu Chuyện Cuả Mẹ ( bài 17 )



Có Vương Quốc Na Uy nghiên cứu

Hồ sơ mình hi hữu mấy khi

Bắc Âu đời sống nhất nhì

Đất lành chim đậu tôn ti thật thà



Được họ nhận lên tàu viễn xứ

Lòng mừng vui nhưng cứ vẫn lo

Cầu sao dân ấy hiểu cho

Chớ nên kênh kiệu dở trò chê bai...



Có người bảo nước này nhỏ bé

Ông mặt trời ti hí quanh năm

Thâm u quang cảnh lạnh căm

Nhưng mà sung túc bằng trăm quê nhà



Chưa từng thấy ngân nga trỗi nhạc

Na Uy ơi! Phó thác cho người

Cưu mang đón nhận nụ cười

Bình tâm dâng hiến cho đời nở hoa



Có kẻ xúi từ từ đừng vội

Canada xã hội văn minh

Tháng sau sẽ tới phiên mình

Hải âu cánh trắng lặng thinh khước từ...



Đang chết đuối cầu phao níu được

Lời khuyên như bọt nước tan đi

Ba năm còm cõi ích gì?

Đời đang trống vắng sầu thì kín dâng...



Với cộng sản phũ phàng nín nhịn

Chẳng tiếc chi bịn rịn về đâu

Thôi thì làm lại từ đầu

Dựng xây sự nghiệp nhịp cầu tương lai



Rồi nhập trại chặng dài chuyển tiếp

Cầu Phật Đà hoá kiếp hồi sinh

Dã từ Bangkok bóng hình

Máy bay vun vút hành trình bao la



Ôi thú vị làm sao tả được

Cưả sổ trông mây nước ruộng đồng

Tự do đàn cá về sông

Nôn nao niềm tục mây hồng lâng lâng...



Tự cảm thấy trào dâng hạnh phúc

Trải tóc tìm gương lược làm duyên

Quê hương tôn trọng nhân quyền

Bình an Thiên Chuá lời nguyền thánh kinh!



23.1.2013 Lu Hà









Cuộc Đời Mẹ

chuyển thể thơ Thi Nguyên: Câu Chuyện Cuả Mẹ ( bài 18 )



Đặt chân xuống bình minh xứ lạ

Trời mù sương trắng xoá lạnh tê

Kià người đến đón ta về

Một nàng Bạch Tuyết ồ zề...! như mơ...



Bùi Chính Trị! Cầm cờ la lớn

Mét chín mươi trộn rộn hò reo

Bành tô phủ xuống cảnh nghèo

Martins che chở vai đèo túi khăn



Ồ lạ chưả chưá chan tuyết phủ

Trong suốt như thạch nhũ rờ xem

Bốc lên lạnh giá xốp mềm

Trượt chân té ngã lấm lem áo quần...



Cô tiên nữ bần thần lo ngại

Con thiên nga nhỏ bé ướt nhoà

Vội vàng rũ áo mũ ra

Lên xe tưởng cởi nàng la khỏi cần...



Cậu đã hiểu thiên thần xứ giả

Muốn bọc ngay con nhỏ ngây thơ

Túi mang sẵn có áo khô

Thay ngay đồ ướt bỏ vô trong mền



Tóc óng mượt tự nhiên lất phất

Màu bạch kim xe lướt như bay

Ngạc nhiên phụ nữ bên này...

Rằng mình có phước gặp may đó rồi...



Cách đối xử tươi cười nhỏ nhẹ

Chẳng ra oai hoạch hoẹ làm chi

Việt Nam ngược đãi đủ bề

Chính quyền hống hách ê chề dân đen



Phòng xã hội nhân viên chức trách

Nhận thuyền nhân tư cách quan tâm

Nghẹn ngào phiếu mẫu từ tâm

Trọn niềm khao khát âm thầm chờ mong...



Từ điạ ngục thê lương tang tóc

Phận dế giun cất bước làm người

Ngọn đèn chân lý sáng soi

Non sông hùng vĩ núi đồi bao la



Cảnh hoàn mỹ sơn hà thủy mạc

Ngồi trên xe tủi nhục lùi xa

Nơi đây mới chính là nhà

Ước mơ hiện thực mưa hoà lệ rơi!



24.1.2013 Lu Hà








































Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét